
Nếu dừng lại ở hai bài trước, câu chuyện của Nguyễn Hồng Ngọc có thể được hiểu như một hành trình cá nhân: một người mẹ, một chuyên gia, nhìn thấy nỗi lo của cha mẹ và chọn ở lại với nghề. Nhưng khi nhìn sâu hơn, đây không còn là câu chuyện của một cá nhân. Nó là câu chuyện của một khoảng trống mang tính hệ thống trong xã hội hiện đại.
Cha mẹ ngày nay không thiếu tình yêu. Họ cũng không thiếu nỗ lực. Thứ họ thiếu là một hệ sinh thái đồng hành đủ năng lực, đủ thấu cảm và đủ bền vững để họ không phải tự xoay xở trong những giai đoạn quan trọng nhất của con. Đọc tiếp “Nguyễn Hồng Ngọc và câu hỏi mang tính hệ thống: ai đang thực sự đồng hành với cha mẹ trên hành trình nuôi dạy con?”




