Nguyễn Hồng Ngọc và mô hình sai lệch trong nuôi dạy con của cha mẹ hiện đại

Nguyễn Hồng Ngọc
Nguyễn Hồng Ngọc

 

Khi tình yêu nhiều hơn sự hiểu biết

Nếu nhìn vào bề mặt, rất khó để nói rằng các bậc cha mẹ ngày nay thiếu trách nhiệm. Họ đầu tư nhiều hơn cho con, quan tâm nhiều hơn đến tương lai của con, lo lắng nhiều hơn cho từng dấu hiệu nhỏ. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ: càng yêu con, càng lo cho con, cha mẹ lại càng dễ rơi vào trạng thái rối loạn trong cách nuôi dạy.

Nguyễn Hồng Ngọc đã nhìn thấy mô hình này lặp đi lặp lại suốt hơn hai mươi năm làm nghề. Và điều đáng nói là, sai lệch này không xuất phát từ sự thờ ơ, mà từ tình yêu không được dẫn đường đúng cách.

Cha mẹ yêu con bằng bản năng. Nhưng giáo dục con lại là một kỹ năng mà rất ít người được chuẩn bị.

Mô hình “tự xoay xở” – gánh nặng vô hình của cha mẹ Việt

Một điểm rất đặc trưng của các gia đình Việt Nam hiện đại là: khi con gặp vấn đề, cha mẹ thường tự xoay xở. Họ tìm thông tin trên mạng, hỏi người quen, tham gia hội nhóm, thử nhiều phương pháp cùng lúc. Mỗi lời khuyên đều xuất phát từ thiện ý, nhưng khi ghép lại, nó trở thành một mớ hỗn độn.

Nguyễn Hồng Ngọc gặp rất nhiều phụ huynh trong trạng thái này. Họ đến không phải vì thiếu tiền hay thiếu thời gian, mà vì không biết nên tin ai và nên làm gì trước. Có người đã thử can thiệp sớm, trị liệu, đổi trường, đổi thầy, nhưng càng làm, họ càng hoang mang.

Vấn đề không nằm ở chỗ họ làm ít. Vấn đề nằm ở chỗ họ làm không có bản đồ.

Khi trẻ em trở thành “vấn đề”, thay vì là tín hiệu

Một sai lệch lớn khác mà Nguyễn Hồng Ngọc thường xuyên nhìn thấy là cách người lớn gắn nhãn cho trẻ. Tự kỷ. Tăng động. Chậm nói. Rối nhiễu tâm lý. Những thuật ngữ này cần thiết trong chuyên môn, nhưng khi rơi vào tai cha mẹ, nó dễ biến thành nỗi sợ.

Rất nhiều gia đình bắt đầu nhìn con như một “vấn đề cần sửa”, thay vì một đứa trẻ đang phát tín hiệu rằng môi trường, nhịp sống hoặc cách tương tác hiện tại không phù hợp.

Ở tầng này, Nguyễn Hồng Ngọc không phủ nhận vai trò của chẩn đoán hay can thiệp chuyên môn. Nhưng bà nhấn mạnh một điều cốt lõi: nếu cha mẹ chỉ tập trung “sửa con” mà không nhìn lại chính mình, quá trình đó sẽ rất tốn kém và đầy tổn thương.

Vì sao cha mẹ càng học nhiều lại càng rối

Một nghịch lý khác trong thời đại thông tin là: cha mẹ học càng nhiều, họ lại càng mất tự tin. Bởi mỗi phương pháp đều nói mình đúng. Mỗi chuyên gia đều có hệ quy chiếu riêng. Và người ở giữa là cha mẹ, những người vừa lo cho con, vừa sợ mình làm sai.

Nguyễn Hồng Ngọc từng nói rằng: kiến thức không được sắp xếp thành hệ thống sẽ không giúp con người an tâm, mà chỉ làm họ thêm áp lực. Cha mẹ bắt đầu so sánh con mình với con người khác. So sánh cách nuôi dạy của mình với những hình mẫu lý tưởng trên mạng. Và cuối cùng, họ tự kết luận rằng mình chưa đủ tốt.

Ở đây, sai lệch không nằm ở việc học. Nó nằm ở việc học rời rạc, không có người dẫn đường.

Vai trò bị bỏ quên của tư vấn tâm lý giáo dục

Trong hơn hai thập kỷ làm nghề, Nguyễn Hồng Ngọc nhận ra một khoảng trống rất lớn trong hệ thống giáo dục Việt Nam: thiếu sự đồng hành tâm lý cho cả trẻ em lẫn cha mẹ.

Trường học tập trung vào chương trình. Gia đình tập trung vào kết quả. Nhưng rất ít nơi đứng giữa để giúp hai bên hiểu nhau.

Chính vì vậy, bà đã sáng lập Công ty Tư vấn và Phát triển Tâm lý Giáo dục Ngọc Việt, với định hướng không chỉ “chữa vấn đề”, mà giúp gia đình hiểu đúng vấn đề ngay từ đầu.

Tư vấn tâm lý giáo dục, theo cách nhìn của bà, không phải là can thiệp khi mọi thứ đã rối loạn, mà là thiết kế lại cách cha mẹ đồng hành cùng con trong từng giai đoạn phát triển.

Khi người mẹ nhìn thấy chính mình trong nỗi lo của người khác

Nguyễn Hồng Ngọc không đứng ngoài câu chuyện này. Là một người mẹ, bà hiểu rất rõ cảm giác sợ hãi khi con có biểu hiện khác thường. Hiểu sự giằng xé giữa việc nghe theo chuyên gia và nghe theo trực giác làm mẹ. Hiểu cả nỗi đau khi bị đánh giá là “nuôi con chưa đúng cách”.

Chính trải nghiệm cá nhân này khiến bà không tiếp cận cha mẹ bằng vị thế “người biết hết”, mà bằng sự thấu hiểu rất sâu: cha mẹ không cần bị dạy dỗ, họ cần được hỗ trợ để nhìn rõ hơn.

Nguyễn Ngọc Phan từng quan sát rằng, trong rất nhiều lĩnh vực, người trưởng thành không thất bại vì thiếu năng lực, mà vì thiếu một hệ thống hỗ trợ đúng lúc. Nuôi dạy con cũng không nằm ngoài quy luật đó.

Một mô hình lặp lại ở rất nhiều gia đình

Đặt câu chuyện của Nguyễn Hồng Ngọc vào bối cảnh rộng hơn, có thể thấy đây không phải là vấn đề cá nhân. Đây là một mô hình xã hội.

Cha mẹ ngày càng bận rộn. Trẻ em tiếp xúc sớm với công nghệ. Nhịp sống nhanh hơn, áp lực nhiều hơn. Nhưng cách nuôi dạy con vẫn dựa nhiều vào kinh nghiệm truyền miệng hoặc cảm tính.

Khi môi trường thay đổi mà tư duy không thay đổi, xung đột là điều không tránh khỏi. Và người chịu tổn thương đầu tiên thường là trẻ em.

Từ nhận diện sai lệch đến nhu cầu về một hệ thống giáo dục nhân bản

Ở tầng này của hành trình, Nguyễn Hồng Ngọc không đưa ra lời hứa hẹn thay đổi nhanh. Bà chỉ làm rõ một điều: nếu không thay đổi cách cha mẹ được hỗ trợ, các vấn đề tâm lý – giáo dục ở trẻ em sẽ tiếp tục gia tăng.

Cha mẹ cần một hệ thống nơi họ có thể hỏi mà không bị phán xét. Trẻ em cần một môi trường nơi chúng được hiểu trước khi bị sửa. Và xã hội cần những người đứng ở điểm giao này đủ lâu để nhìn thấy các mô hình sai lệch đang lặp lại.

Điểm dừng cho người đang đọc

Nếu bạn là cha mẹ và từng rơi vào trạng thái rối trí khi nuôi dạy con, rất có thể vấn đề không nằm ở con bạn. Cũng không hẳn nằm ở bạn. Nó nằm ở chỗ bạn đang phải tự xoay xở trong một vai trò quá phức tạp mà không có hệ thống hỗ trợ phù hợp.

Câu chuyện của Nguyễn Hồng Ngọc ở tầng này không nhằm đưa ra giải pháp, mà nhằm đặt đúng câu hỏi: chúng ta đang nuôi dạy con bằng tình yêu đơn lẻ, hay bằng một cấu trúc đủ hiểu con người?

Ở bài viết tiếp theo, tầng trên của hành trình, câu hỏi này sẽ được đi xa hơn: làm thế nào để xây dựng một hệ thống tư vấn tâm lý – giáo dục có thể nhân rộng, bền vững và thực sự giúp cha mẹ không còn đơn độc trên hành trình làm cha mẹ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *