
Có những buổi tối, cha mẹ nhìn con rất lâu mà không biết phải làm gì tiếp theo. Con ít nói hơn, khó tập trung, dễ cáu gắt, hoặc thu mình lại. Cha mẹ đưa con đi khám, đi can thiệp, nghe đủ loại lời khuyên, nhưng càng nghe càng rối. Vừa lo cho con, vừa tự trách mình, vừa sợ rằng mình đang làm sai mà không biết sai ở đâu.
Nỗi đau lớn nhất không phải là con có vấn đề, mà là cha mẹ không hiểu con đang cần gì. Yêu con rất nhiều nhưng bất lực vì không có bản đồ đúng. Nguyễn Hồng Ngọc bắt đầu từ chính điểm này: giúp cha mẹ hiểu con từ gốc, để mỗi lựa chọn không còn xuất phát từ hoảng loạn, mà từ sự hiểu biết.
Khi cha mẹ mất bản đồ, đứa trẻ là người phải dò đường trong bóng tối
Trong suốt nhiều năm làm việc với các gia đình có con gặp khó khăn về tâm lý và phát triển, Nguyễn Hồng Ngọc nhận ra một sự thật rất khó chấp nhận: phần lớn trẻ em không lạc hướng vì bản thân chúng yếu, mà vì người lớn xung quanh đang hoang mang. Cha mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại thiếu một hệ thống hiểu biết đủ rõ để đưa ra những quyết định đúng lúc.
Khi một đứa trẻ chậm nói, tăng động, thu mình hoặc có những biểu hiện khác biệt, phản xạ đầu tiên của người lớn thường là tìm giải pháp càng nhanh càng tốt. Họ chạy từ phòng khám này sang trung tâm khác, nghe những lời khuyên rời rạc, đôi khi mâu thuẫn nhau. Trong quá trình ấy, điều bị bỏ quên nhiều nhất không phải là phương pháp, mà là câu hỏi cốt lõi: con mình đang ở trạng thái nào, và mình đang đóng vai trò gì trong hành trình phát triển của con.
Nguyễn Hồng Ngọc không bắt đầu từ việc “chữa trẻ”. Bà bắt đầu từ việc tái định vị vai trò của cha mẹ. Với bà, nếu người lớn chưa hiểu rõ chính mình đang sợ điều gì, kỳ vọng điều gì và đang phản ứng thế nào, thì mọi can thiệp đều chỉ là vá víu phần ngọn.
https://ngocviets.com/nguyen-hong-ngoc-la-ai/
Con đường đến với tâm lý học không bắt đầu từ nghề, mà từ trách nhiệm
Nguyễn Hồng Ngọc sinh ra tại Thanh Hóa và gắn bó với Hà Nội từ năm 1996. Bà bước vào lĩnh vực tâm lý học không phải bằng một giấc mơ nghề nghiệp lãng mạn, mà bằng trách nhiệm rất cụ thể của một người mẹ. Khi có con, bà hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết rằng không có trường lớp nào dạy người ta làm cha mẹ một cách bài bản. Người lớn bước vào vai trò quan trọng nhất đời mình chỉ với bản năng và những gì họ được thừa hưởng từ thế hệ trước.
Chính khoảng trống đó thôi thúc bà đi học một cách nghiêm túc. Không phải để trở thành chuyên gia đứng trên người khác, mà để có đủ tri thức đồng hành cùng con mình và những đứa trẻ khác. Bà theo học Thạc sĩ Tâm lý học, rồi tiếp tục đào sâu vào các lĩnh vực liên quan đến phát triển não bộ, hành vi, cảm xúc và giáo dục chuyên biệt. Mỗi kiến thức bà học đều gắn với một câu hỏi thực tế: nếu đặt vào đời sống gia đình Việt, nó có giúp cha mẹ hiểu con hơn hay không.
Điều khiến cha mẹ lạc hướng không phải là thiếu yêu thương
Trong những buổi tư vấn, Nguyễn Hồng Ngọc gặp rất nhiều cha mẹ kiệt sức. Không phải vì họ không cố gắng, mà vì họ đang cố gắng trong vô định. Họ yêu con, nhưng tình yêu ấy thường đi kèm với lo lắng, sợ hãi và áp lực phải “sửa” con cho kịp với chuẩn mực xã hội.
Bà nhận ra một nghịch lý đau lòng: càng yêu con, cha mẹ càng dễ làm sai nếu thiếu hiểu biết. Bởi khi sợ hãi, người lớn có xu hướng kiểm soát, thúc ép hoặc né tránh sự thật. Trong khi đó, trẻ em lại rất nhạy cảm với trạng thái cảm xúc của người lớn. Chúng không chỉ tiếp nhận lời nói, mà còn hấp thụ cả sự hoang mang và bất an.
Nguyễn Hồng Ngọc chọn cách nói thẳng với cha mẹ một điều không dễ nghe: trước khi hỏi “con tôi có vấn đề gì”, hãy hỏi “tôi đang nhìn con bằng nỗi sợ hay bằng sự hiểu biết”.
https://ngocviets.com/nguyen-hong-ngoc-la-ai/
Từ tư vấn cá nhân đến xây dựng hệ thống cho cộng đồng
Năm 2017, bà sáng lập Công ty TNHH Tư vấn và Phát triển Tâm lý Giáo dục Ngọc Việt. Đây không phải là một trung tâm tư vấn đơn lẻ, mà là nền tảng để bà triển khai tầm nhìn dài hạn về giáo dục tâm lý tại Việt Nam.
Thông qua công ty này, Nguyễn Hồng Ngọc không chỉ trực tiếp làm việc với các gia đình, mà còn đào tạo đội ngũ chuyên gia tư vấn tâm lý, sinh trắc vân tay và hướng nghiệp. Bà hiểu rằng nếu chỉ một mình bà làm việc, tác động sẽ rất hạn chế. Muốn thay đổi một thế hệ, cần một hệ thống đủ rộng, đủ sâu và đủ bền.
Mục tiêu của bà không dừng ở việc giúp một đứa trẻ cải thiện hành vi. Bà hướng tới việc giúp cha mẹ xây lại hệ thống tư duy giáo dục, để mỗi quyết định không còn là phản xạ trong hoảng loạn, mà là lựa chọn có nền tảng.
Giáo dục không phải là cuộc đua, mà là hành trình dài hạn
Một trong những điều Nguyễn Hồng Ngọc nhấn mạnh nhất với cha mẹ là: không có đứa trẻ nào phát triển giống nhau. Khi người lớn áp chuẩn so sánh, đứa trẻ sẽ luôn là bên thua cuộc. Bà không phủ nhận vai trò của can thiệp sớm, nhưng bà phản đối tư duy “chạy đua” trong giáo dục.
Với bà, giáo dục là hành trình dài hạn của sự thấu hiểu. Khi cha mẹ hiểu con đang ở đâu, họ sẽ biết lúc nào cần hỗ trợ, lúc nào cần lùi lại. Sự phát triển bền vững không đến từ áp lực, mà từ cảm giác an toàn. Và cảm giác an toàn của trẻ được xây dựng từ chính trạng thái nội tâm của người lớn.
Viết, dạy và nói chuyện với cha mẹ bằng ngôn ngữ đời sống
Nguyễn Hồng Ngọc là tác giả của cuốn sách Nghề làm cha mẹ – Thấu hiểu thế giới nội tâm con trẻ, và đang chuẩn bị ra mắt cuốn tiếp theo về khủng hoảng tuổi dậy thì. Nhưng điều quan trọng không nằm ở số lượng sách hay khóa học. Điều quan trọng là cách bà nói chuyện với cha mẹ.
Bà không dùng thuật ngữ để tạo khoảng cách. Bà dùng câu chuyện đời sống để mở cánh cửa hiểu biết. Không lên lớp, không phán xét, không khiến cha mẹ cảm thấy mình sai. Bà giúp họ nhìn lại hành trình làm cha mẹ của chính mình, từ đó tự điều chỉnh một cách chủ động.
Góc nhìn của tôi – người dẫn đường
Nguyễn Hồng Ngọc không hứa hẹn những kết quả thần kỳ. Bà chỉ kiên trì làm một việc: giúp cha mẹ hiểu con mình hơn hôm qua một chút. Và chính sự hiểu đó tạo ra thay đổi thật.
Kết luận: Hiểu đúng từ gốc là món quà lớn nhất cha mẹ có thể trao cho con
Nguyễn Hồng Ngọc không tạo ra những đứa trẻ hoàn hảo. Bà giúp tạo ra những gia đình hiểu nhau hơn. Trong một xã hội ngày càng vội vàng, hành trình của bà là lời nhắc nhẹ nhưng rất sâu: nếu muốn con không lạc hướng, người lớn cần học cách dừng lại, quan sát và hiểu con từ gốc.
Không ai sinh ra đã biết làm cha mẹ. Nhưng ai cũng có thể học. Và khi người lớn chịu học, sẽ không có đứa trẻ nào bị bỏ lại phía sau.

