Khi không còn biết mình đang đi đâu, dù vẫn đi mỗi ngày

Phạm Thành Long
Phạm Thành Long

Có những giai đoạn trong đời, bạn không thể gọi tên vấn đề của mình.

Bạn không đói.
Không thiếu việc.
Không rơi vào khủng hoảng rõ ràng nào.

Mọi thứ nhìn từ bên ngoài đều ổn.

Nhưng bên trong, có một cảm giác rất lạ. Không ồn ào. Không dữ dội. Nó giống như một khoảng trống mỏng, dai dẳng, len lỏi vào từng ngày sống. Bạn vẫn thức dậy đúng giờ, vẫn làm việc, vẫn hoàn thành trách nhiệm. Chỉ có điều, mỗi tối khi mọi thứ dừng lại, bạn không còn chắc mình đang sống để làm gì.

Tôi đã ở trong một giai đoạn như vậy.

Bài 2: https://nguyenngocphan.com/vi/lac-huong-trong-cuoc-song-nguoi-truong-thanh/

Không phải lúc mới bắt đầu sự nghiệp. Mà là khi mọi thứ đã vào guồng. Khi cuộc sống đủ ổn để người ta thôi đặt câu hỏi. Và cũng chính vì vậy, đủ nguy hiểm để người ta trôi đi rất lâu mà không nhận ra.


Một ngày rất bình thường – và rất mệt

Ngày của tôi khi đó không có gì đặc biệt. Công việc nối tiếp công việc. Cuộc gọi, tin nhắn, kế hoạch, những việc phải xử lý ngay và những việc để mai. Tôi quen với việc bận rộn. Thậm chí từng tự hào vì điều đó. Bận rộn đồng nghĩa với có ích, với tiến lên, với không tụt lại phía sau.

Nhưng có một điều tôi bắt đầu nhận ra, dù không muốn thừa nhận: tôi mệt theo một cách khác trước.

Không phải mệt vì làm quá nhiều.
Mà mệt vì không biết vì sao mình làm nhiều như vậy.

Có những buổi tối, tôi ngồi một mình, nhìn lại danh sách việc đã hoàn thành trong ngày. Mọi thứ đều đúng. Không có sai sót nào đáng kể. Nhưng tôi không thấy nhẹ đi. Không thấy vui. Cũng không thấy tự hào. Chỉ là cảm giác xong việc, rồi thôi.

Cứ như thể mình đang đánh dấu từng ô trong một bảng checklist vô hình, mà không biết bảng đó dùng để làm gì.


Khi “ổn” không còn là đủ

Chúng ta thường nghĩ mình chỉ cần thay đổi khi mọi thứ trở nên tệ. Khi thất bại, mất mát, đổ vỡ. Nhưng có một kiểu lạc lối khác nguy hiểm hơn rất nhiều. Đó là khi mọi thứ không đủ tệ để buộc bạn dừng lại, nhưng cũng không đủ tốt để khiến bạn sống trọn vẹn.

Tôi không gặp biến cố. Không có cú sốc lớn. Chỉ là mỗi ngày trôi qua, tôi thấy mình giống như một người đang đi trên một con đường rất quen, quen đến mức không còn nhớ vì sao mình bắt đầu đi trên đó.

Có những lúc, tôi tự hỏi rất nhỏ trong đầu:
“Nếu cứ sống như thế này thêm 5 năm nữa thì sao?”

Câu hỏi đó không làm tôi hoảng sợ. Nó chỉ làm tôi im lặng.


Những mục tiêu không còn kéo mình đi tiếp

Tôi từng có mục tiêu. Rất nhiều. Con số. Kế hoạch. Những mốc mà người ta hay dùng để đo tiến độ cuộc đời. Nhưng đến một lúc nào đó, tôi nhận ra mình không còn cảm giác được kéo về phía trước bởi những thứ đó nữa.

Không phải vì tôi đạt hết.
Mà vì ngay cả khi nghĩ đến việc đạt được, tôi cũng không thấy hào hứng như trước.

Giống như bạn vẫn đang đi nhanh, nhưng sợi dây từng kéo bạn chạy đã không còn căng.

Tôi bắt đầu tránh né những câu hỏi sâu hơn. Tôi bận hơn. Làm nhiều hơn. Lấp đầy thời gian bằng công việc, vì khi dừng lại, cảm giác trống trải quay về rất nhanh. Nhưng càng bận, tôi càng thấy mình giống như một người đang chạy vòng quanh một sân tập khép kín. Không có đích đến. Chỉ có chuyển động.


Khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng không thể quay lại

Có một buổi tối, không có gì đặc biệt xảy ra. Tôi không nhớ rõ ngày, chỉ nhớ cảm giác. Tôi tắt máy tính, nhưng không đứng dậy ngay. Căn phòng im lặng. Tôi ngồi đó, và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi không mở điện thoại, không tìm thứ gì để làm tiếp.

Tôi chỉ ngồi.

Và trong khoảng lặng đó, một suy nghĩ xuất hiện rất rõ ràng, không kịch tính, không bi lụy:

“Mình đang sống rất chăm chỉ… nhưng không biết mình đang xây cái gì.”

Câu đó không làm tôi hoảng. Nó chỉ đứng yên ở đó. Nhưng tôi biết, từ khoảnh khắc đó trở đi, tôi không thể giả vờ là mình chưa từng nghĩ đến nó.


Vai trò của tôi trong câu chuyện này

Tôi không kể câu chuyện này như một người đã có câu trả lời. Lúc đó, tôi không có gì cả. Không bản đồ. Không hệ thống. Không một khái niệm rõ ràng nào về “mục tiêu sống”.

Tôi chỉ là một người trưởng thành, đang cố sống tử tế, đang làm việc nghiêm túc, nhưng bắt đầu nhận ra rằng sự nghiêm túc đó không đủ để đảm bảo mình đang đi đúng hướng.

Nguyễn Ngọc Phan trong giai đoạn đó không phải là người dẫn đường cho ai. Tôi chỉ là một người đang trôi, và lần đầu tiên dám nhìn thẳng vào việc mình đang trôi như thế nào.


Khi chưa có câu trả lời, chỉ có một điều chắc chắn

Tôi chưa biết mình cần thay đổi điều gì.
Chưa biết phải đi đâu.
Chưa biết phải bắt đầu từ đâu.

Tôi chỉ biết một điều rất rõ:
Nếu tiếp tục sống như vậy, có gì đó trong tôi sẽ dần cạn.

Không phải tiền.
Không phải năng lực.
Mà là cảm giác mình đang sống một đời có ý nghĩa với chính mình.

Tôi dừng bài viết này ở đây, không phải vì câu chuyện đã xong, mà vì đây chính là điểm mà rất nhiều người đang đứng. Một điểm không kịch tính, không ồn ào, nhưng đủ để khiến bạn bắt đầu tự hỏi.

Tôi đã không có câu trả lời ngay sau khoảnh khắc đó.
Nhưng chính từ sự dừng lại này, những câu hỏi khác bắt đầu xuất hiện.

Và chúng không hề dễ chịu.

(Bài viết tiếp theo sẽ đi vào những câu hỏi đó – những câu hỏi buộc tôi phải đối diện với cách mình đã sống và ra quyết định suốt nhiều năm.)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *