
Có những buổi sáng của đời người không mang theo hy vọng, chỉ mang theo trách nhiệm. Với Nguyễn Văn Hải, một trong những buổi sáng như thế bắt đầu từ 5 giờ, giữa cái lạnh của Thụy Điển, khi anh cúi xuống nhặt từng lon nước ngọt bỏ đi để đổi lấy vài đồng mua thức ăn. Không ai chứng kiến khoảnh khắc ấy ngoài chính anh. Không khán giả. Không lời động viên. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất lặp đi lặp lại: nếu hôm nay không cố thêm một chút, gia đình sẽ không có ngày mai.
Hơn mười năm trước, Nguyễn Văn Hải đặt chân đến Thụy Điển với hai bàn tay trắng. Không tiền, không nghề, không ngôn ngữ, không mối quan hệ. Anh không mang theo một giấc mơ lớn, cũng không có kế hoạch dài hạn. Thứ duy nhất anh có là nỗi sợ và trách nhiệm. Sợ không nuôi nổi gia đình. Sợ trở thành gánh nặng. Và sợ phải quay về trong cảm giác thất bại khi nhà đã bán, đường lui không còn. Đọc tiếp “Nguyễn Văn Hải – Một hành trình bắt đầu tại Châu Âu”

