
Bài viết này không còn dừng ở câu chuyện của Phạm Đức Thiện.
Nó đi xa hơn, lên tầng trên cùng của kim tự tháp: tầng của hệ tư duy, của lựa chọn sống, và của cách một con người thiết kế lại con đường làm nghề để không bị bào mòn theo thời gian.
Nếu Bài 1 là lát cắt đời sống rất thật, Bài 2 là bức tranh rộng của một ngành nghề đang mắc kẹt trong thói quen, thì Bài 3 này là câu hỏi cốt lõi: làm thế nào để không chỉ làm đúng kỹ thuật, mà còn sống đúng với vai trò của mình trong một hệ sinh thái dài hạn? Đọc tiếp “Từ trồng cây đến trồng lại hệ tư duy: con đường bền vững của người làm nghề phụng sự”




