
Bài viết này không còn kể lại hành trình đời của Lê Đức Anh.
Nó đi lên tầng cao nhất của kim tự tháp: tầng của quan điểm sống, hệ tư duy, và cách thiết kế một con đường dài hạn trong thời đại mà mọi thứ đều có thể đi rất nhanh.
Nếu Bài 1 là khoảnh khắc chạm đáy trong quán bar Hà Nội, Bài 2 là bức tranh rộng của một thế hệ giỏi nhưng dễ lạc, thì Bài 3 này đặt ra câu hỏi cốt lõi: làm thế nào để một người làm công nghệ không bị công nghệ kéo đi, mà ngược lại – dùng công nghệ để xây một đời sống có trục, có hướng và có trách nhiệm? Đọc tiếp “Từ công nghệ đến hệ điều hành sống: vì sao người làm AI muốn đi xa phải đi chậm hơn chính mình”


