Xuất khẩu lao động không phải con đường duy nhất : Thanh Hằng

CÂU HỎI MÀ HÀNG TRIỆU NGƯỜI VIỆT ĐANG TỰ HỎI

Ở Việt Nam, khi nhắc đến hai chữ “đổi đời”, rất nhiều gia đình sẽ nghĩ ngay đến một lựa chọn quen thuộc: xuất khẩu lao động.

Nhật Bản. Hàn Quốc. Đức. Đài Loan.

Những chuyến bay chở theo hy vọng của cả gia đình. Những khoản vay lớn. Những năm tháng xa quê, làm việc cật lực với mong muốn tích lũy đủ tiền để trở về và bắt đầu cuộc sống mới.

Không thể phủ nhận, con đường này đã giúp rất nhiều người thoát nghèo.

Nhưng liệu đó có phải là con đường duy nhất?

Thanh Hằng — một cô gái sinh ra tại vùng biển Cửa Tùng (Quảng Trị) — đã chọn một hướng đi hoàn toàn khác. Không rời quê hương để làm thuê ở nước ngoài, cô quyết định ở lại, đối mặt với khó khăn và xây dựng doanh nghiệp của riêng mình.

Ngày hôm nay, HẰNG’S HOME không chỉ là một spa hoạt động ổn định mà còn là minh chứng rằng thành công không phụ thuộc vào việc bạn đi đâu, mà phụ thuộc vào việc bạn dám thay đổi như thế nào.

Xuất khẩu lao động
Thanh Hằng

Đọc tiếp “Xuất khẩu lao động không phải con đường duy nhất : Thanh Hằng”

Nguyễn Văn Hải và hành trình chuyển hóa – Từ sống sót đến vai trò người dẫn đường

Nguyễn Văn Hải và hành trình chuyển hóa
Nguyễn Văn Hải và hành trình chuyển hóa

Có một thời gian dài, Nguyễn Văn Hải không nghĩ đến khái niệm “chuyển hóa”. Khi còn là một người nhập cư tay trắng tại Thụy Điển, mỗi ngày của anh chỉ xoay quanh một câu hỏi rất ngắn: hôm nay làm sao để sống tiếp. Chuyển hóa khi ấy là một thứ xa xỉ. Nó chỉ xuất hiện sau khi con người đã thoát khỏi trạng thái sinh tồn kéo dài.

Nhưng cũng chính vì đã đi qua đáy của sinh tồn, Nguyễn Văn Hải và hành trình chuyển hóa của anh không bắt đầu bằng tham vọng lớn, mà bắt đầu bằng nhu cầu rất con người: được làm chủ cuộc đời mình, thay vì bị đời đẩy đi. Đọc tiếp “Nguyễn Văn Hải và hành trình chuyển hóa – Từ sống sót đến vai trò người dẫn đường”

Nguyễn Văn Hải – Một hành trình bắt đầu tại Châu Âu

Nguyễn Văn Hải
Nguyễn Văn Hải

Có những buổi sáng của đời người không mang theo hy vọng, chỉ mang theo trách nhiệm. Với Nguyễn Văn Hải, một trong những buổi sáng như thế bắt đầu từ 5 giờ, giữa cái lạnh của Thụy Điển, khi anh cúi xuống nhặt từng lon nước ngọt bỏ đi để đổi lấy vài đồng mua thức ăn. Không ai chứng kiến khoảnh khắc ấy ngoài chính anh. Không khán giả. Không lời động viên. Chỉ có một suy nghĩ duy nhất lặp đi lặp lại: nếu hôm nay không cố thêm một chút, gia đình sẽ không có ngày mai.

Hơn mười năm trước, Nguyễn Văn Hải đặt chân đến Thụy Điển với hai bàn tay trắng. Không tiền, không nghề, không ngôn ngữ, không mối quan hệ. Anh không mang theo một giấc mơ lớn, cũng không có kế hoạch dài hạn. Thứ duy nhất anh có là nỗi sợ và trách nhiệm. Sợ không nuôi nổi gia đình. Sợ trở thành gánh nặng. Và sợ phải quay về trong cảm giác thất bại khi nhà đã bán, đường lui không còn. Đọc tiếp “Nguyễn Văn Hải – Một hành trình bắt đầu tại Châu Âu”