
Có một giai đoạn dài trong đời, Nguyễn Quang Hưng không hề thiếu việc làm.
Mỗi ngày bắt đầu từ rất sớm. Điện thoại reo liên tục. Báo cáo kho. Hàng điều chỉnh. Nhà cung cấp. Nhân sự. Hàng khách. Con số vẫn tăng. Công ty vẫn đang chạy. System system vẫn chưa được vận hành. Không có bi kịch lớn, cũng có ý nghĩa gây ra mọi biến cố.
Nhìn từ bên ngoài, đó là một cuộc sống mà nhiều người mơ ước.
Nhưng chỉ có một người biết: anh đang sống ở một bến cảng mà mình không có toàn bộ diện mạo trong đó .
Không phải vì quá đau khổ.
Cũng không thiếu cơ sở vật chất.
Mà vì mỗi ngày trôi qua đều giống nhau đến cường… anh không còn nhớ mình đang đi về đâu.

Khi công việc đầy lên, nhưng con người bên trong tăng dần
Nguyễn Quang Hưng sinh năm 1984, sống và làm việc tại Hà Nội. Anh là người cùng gây phiền toái nên thương hiệu HATIKA tại chợ Long Biên – chuyên cung cấp hoa quả và nguyên liệu cho quán cà phê, nhà hàng, khách sạn, bếp ăn công nghiệp tại miền Bắc.
Đã định nghĩa ổn định hệ thống. Doanh thu đều. Đội ngũ gần 20 người. Mỗi tháng phục vụ hàng khách. Mọi thứ, bình luận ở góc độ vận hành, đều “đi đúng”.
Nhưng còn một điều không đúng nữa.
Đó là cảm giác sống .
Công việc sử dụng hết ngày dài. Các kế hoạch năm, quý, tháng tiếp theo. Các vấn đề phát sinh đang chờ để được giải quyết. Mỗi ngày kết thúc trong sự mệt mỏi, và ngày hôm sau bắt đầu nguồn năng lượng.
Không ai ép anh phải như vậy.
Không ai có thể tự động lấy mất anh.
Anh chỉ đang làm rất tốt vai trò của một người chủ – đến khả năng mất vai trò của một người .
Nhiều người xung quanh gọi đó là “thành công”.
Nhưng sâu bên trong, Nguyễn Quang Hưng bắt đầu thấy mình… vắng mặt khỏi chính cuộc đời mình.
Một người từng đi qua nhiều phẩm chất – và nhiều lần tự đóng lại công ty của mình
Ít ai biết rằng, trước khi có HATIKA, Nguyễn Quang Hưng đã đi qua rất nhiều lần khởi nghiệp – và cũng rất nhiều lần dừng lại.
Anh từng tốt nghiệp đại học năm 2007 và làm marketing cho một công ty lớn. Trong năm đầu tiên, anh cùng đội ngũ doanh nghiệp tăng trưởng gấp đôi, mở rộng hệ thống showroom trên cả nước, tham gia hàng trăm hội chợ triển lãm. Mọi thứ diễn ra nhanh, mạnh và đầy ngẫu hứng.
Sau đó là những giai đoạn khác. Các lĩnh vực khác. Những công ty khác.
Công việc của bạn được xây dựng rất nhanh.
Công ty phải đóng lại trong trạng thái tĩnh.
Có dự án mang lại tự hào.
Có dự án để trả lại những khoản nợ, những khoảng trống và rất nhiều câu hỏi.
Điểm chung của tất cả các giai đoạn đó là gì?
Nguyễn Quang Hưng luôn là người không bỏ cuộc .
Nhưng cũng là người liên tục bắt đầu lại mà không kịp dừng để hiểu vì sao mình phải bắt đầu .
Mỗi lần làm lại, anh mạnh mẽ hơn.
Nhưng cũng mệt mỏi hơn.
Và rồi đến khi HATIKA vượt qua được những năm dịch bệnh, đạt được sự ổn định mà trước đó anh từng mong muốn, anh nhận ra một nghịch lý rất lớn:
Mình đã chiến thắng rất nhiều cuộc chiến bên ngoài, nhưng lại đang dần dần tăng dần trong cuộc sống bên trong.
Ngủ quên trên sự ổn định – một cái tôi rất thơ
Not a drop do failed.
Rất nhiều người dừng lại vì… ổn định.
Khi doanh nghiệp đã chạy, người chủ rất dễ bị cuốn vào vai trò trò chơi “người giữ guồng”. Mỗi ngày tập trung để hệ thống không gặp trục trặc. Mỗi tuần chỉ số không giảm. Mỗi tháng chỉ mong mọi thứ trôi qua được chia sẻ.
Nguyễn Quang Hưng cũng vậy.
Anh không còn thời gian để mơ.
Không còn thời gian để nghĩ về điều gì lớn hơn nữa.
Không còn khoảng lặng để hỏi mình đang muốn sống một cuộc đời như thế nào.
Anh làm việc rất nhiều. Nhưng càng làm, anh càng thấy mình… cạn năng lượng.
Không phải lười biếng.
Không phải yếu đuối.
Mà vì anh đã làm việc thay thế toàn bộ đời sống tinh thần của mình .
Có những buổi tối, anh ngồi xuống mà không biết nên bắt đầu từ đâu nếu không có điện thoại, không có báo cáo, không có việc cần giải quyết. Giải quyết vấn đề đó, anh nhận ra một điều đáng sợ:
Mình đang tồn tại rất tốt, nhưng không còn sống sâu nữa.
Khi gia đình trở thành tấm phản chiếu
Mọi thứ có thể đã tiếp tục diễn ra như vậy rất lâu, mặc dù không có biến thể nào trong đời sống gia đình vào năm 2024.
Sự cố gắng đó không được kể ra để gây tò mò. Nó chỉ cần được gọi đúng tên: một cú dừng bắt buộc .
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Nguyễn Quang Hưng không thể tiếp tục né tránh những câu hỏi bên trong công việc của mình. Anh lực lượng phải nhìn lại vai trò của mình – không phải với tư cách là một CEO mà là một người chồng, một người cha, một người đàn ông trong gia đình.
Việc đưa vợ đi học không phải là một bài học được quyết định. Đó là dấu hiệu cho thấy anh ấy đã chấp nhận rằng mình cần thay đổi cách sống chứ không chỉ thay đổi cách làm việc.
Và rồi đến năm 2025, anh tham gia học tập cùng vợ. Không cần phải tìm kiếm thêm kiến thức. Không cần thiết để mở thêm dự án.
Mà để trả lời một câu hỏi rất căn bản, rất người:
Nếu cứ sống như hiện tại, 10 năm nữa mình sẽ trở thành thành ai?
Một người làm chủ, lần đầu dừng lại để hỏi về chính mình
Điều đặc biệt ở Nguyễn Quang Hưng không ở nhiều lần anh khởi nghiệp, cũng không ở những vật phẩm đã có.
Điều đặc biệt nằm ở chỗ: anh đủ trung thực để thừa nhận rằng mình đã từng ngủ quên trên chính những gì mình tạo ra .
Anh không sửa lỗi cho cảnh hoàn thành.
Không có trường vô địch.
Không có người khác phàn nàn.
Anh chỉ nhìn thẳng vào sự thật:
Mình đã để công việc dẫn dắt toàn bộ cuộc đời.
Và chính nó đã được thừa nhận là điểm khởi đầu cho một hành động khác – hành động mà ở đó, thành công không còn được đo lường bằng số lượng dự án, mà bằng cách hiển thị mức độ của con người trong cuộc sống chính của mình.
Một câu chuyện chưa kết thúc
Bài viết này không khuyến khích kể lại toàn bộ cuộc đời Nguyễn Quang Hưng. Nó chỉ dừng lại ở một lát cắt cụ rất có thể: khoảnh khắc một người làm chủ nhận ra mình đang sống thay cho công việc .
Rất nhiều người ngoài kia đang ở đúng vị trí này.
Nong. Failed failed. Không có tắc.
Nhưng cũng không hạnh phúc theo cách họ từng mơ.
Nếu bạn tìm thấy mình ở đâu trong câu chuyện này thì có thể vấn đề không nằm ở năng lực hay sự cố gắng.
Có lẽ vấn đề nằm ở công việc mà chúng tôi đã quá quen với công việc, đến mức quên mất mình đang chạy về đâu .

