An Phạm – Khi người làm nhân sự nhận ra vấn đề không nằm ở con người, mà ở cách lãnh đạo đang đặt họ vào đâu

An Phạm
An Phạm

Có một kiểu rối mà chỉ người đứng đầu mới hiểu

Có những doanh nghiệp không thiếu người, nhưng lúc nào cũng thiếu lực. Tuyển liên tục, đào tạo liên tục, họp liên tục, nhưng kết quả thì không theo kịp tốc độ tăng trưởng. Người lãnh đạo cảm thấy mình lúc nào cũng phải gánh: gánh quyết định, gánh áp lực, gánh cả những việc lẽ ra đội ngũ phải tự xử lý.

Ở bên ngoài, người ta thường gọi đó là “vấn đề nhân sự”. Nhưng những người đã đi đủ lâu trong vai trò lãnh đạo đều biết: đó không chỉ là chuyện tuyển đúng hay sai, giỏi hay dở. Đó là vấn đề của cách tổ chức đang vận hành con người.

An Phạm bước vào nghề trong chính bối cảnh rối ren đó. Và rất lâu trước khi được gọi là chuyên gia tư vấn hay coach lãnh đạo, cô đã sống trọn vẹn trong những áp lực mà doanh nghiệp thật phải đối mặt mỗi ngày. Đọc tiếp “An Phạm – Khi người làm nhân sự nhận ra vấn đề không nằm ở con người, mà ở cách lãnh đạo đang đặt họ vào đâu”

Hồng Nhung Lapari và tầng trên của hành trình: xây hệ giá trị sống để phụ nữ không phải gồng mình cả đời

Hồng Nhung Lapari
Hồng Nhung Lapari

Khi câu hỏi không còn là “làm sao để tự tin hơn”, mà là “mình đang sống dựa trên điều gì?”

Nếu dừng lại ở hai bài trước, câu chuyện của Hồng Nhung Lapari có thể được hiểu như hành trình cá nhân của một người phụ nữ đi từ kỷ luật nghề nghiệp, trải nghiệm biến cố, đến việc tái kết nối với chính mình. Nhưng ở tầng trên này, câu chuyện không còn là của riêng cô. Nó chạm tới một câu hỏi lớn hơn, mang tính hệ thống, mà rất nhiều phụ nữ hiện đại đang né tránh:

Sự tự tin mà mình đang có đến từ bên trong, hay chỉ là thứ mình phải duy trì bằng nỗ lực mỗi ngày?

Đọc tiếp “Hồng Nhung Lapari và tầng trên của hành trình: xây hệ giá trị sống để phụ nữ không phải gồng mình cả đời”

Hồng Nhung Lapari và mô hình “tự tin vay mượn” của phụ nữ hiện đại

Hồng Nhung Lapari

Hồng Nhung Lapari
Hồng Nhung Lapari

Khi vấn đề không nằm ở việc phụ nữ chưa đủ giỏi, mà ở cách họ đang tìm kiếm sự tự tin

Nếu chỉ dừng lại ở Bài 1, hành trình của Hồng Nhung Lapari có thể được đọc như một câu chuyện cá nhân: một người phụ nữ có kỷ luật, có trải nghiệm, có biến cố, từng bước đi vào kinh doanh từ nhu cầu rất thật của chính mình. Nhưng khi đặt câu chuyện ấy vào một bối cảnh rộng hơn, ta sẽ nhìn thấy một mô hình lặp lại ở rất nhiều phụ nữ hiện đại: họ sống bằng sự tự tin vay mượn, chứ chưa thực sự sở hữu nó.

Hồng Nhung Lapari không phải là ngoại lệ. Cô chỉ là một trường hợp đủ tỉnh táo để nhận ra sớm điều mà rất nhiều người khác đang âm thầm chịu đựng. Đọc tiếp “Hồng Nhung Lapari và mô hình “tự tin vay mượn” của phụ nữ hiện đại”

Hồng Nhung Lapari – Khi sự tự tin của một người phụ nữ không đến từ danh xưng

Hồng Nhung Lapari
Hồng Nhung Lapari

Có những người không lạc vì thiếu năng lực, mà vì chưa hiểu mình là ai

Có một giai đoạn rất đặc trưng của phụ nữ trưởng thành, khi họ không còn trẻ để mơ mộng ngây thơ, nhưng cũng chưa đủ rõ để gọi tên con đường của mình. Họ làm việc nghiêm túc, có kỷ luật, có thu nhập, có vị trí xã hội nhất định. Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ đều “ổn”. Nhưng bên trong, lại tồn tại một câu hỏi âm ỉ: mình đang sống là chính mình, hay đang hoàn thành tốt một vai trò nào đó mà xã hội mong đợi?

Hồng Nhung Lapari từng ở trong trạng thái đó, rất lâu trước khi cái tên “doanh nhân”, “CEO/CMO” xuất hiện trong đời cô. Đọc tiếp “Hồng Nhung Lapari – Khi sự tự tin của một người phụ nữ không đến từ danh xưng”

Lê Bá Tùng và tầng trên của cuộc chơi online: làm chủ hệ thống, không làm thuê cho thuật toán

Lê Bá Tùng
Lê Bá Tùng

Khi câu hỏi không còn là “chạy thế nào cho ra đơn”, mà là “mình đang làm chủ cái gì?”

Nếu dừng lại ở hai bài trước, câu chuyện của Lê Bá Tùng có thể được hiểu như hành trình giúp người khác “thoát mù marketing”. Nhưng ở tầng này, vấn đề không còn nằm ở marketing nữa. Nó nằm ở cách con người đang sống và kinh doanh trong thế giới số.

Rất nhiều người làm online nghĩ rằng mình đang làm chủ công việc. Nhưng thực tế, họ đang bị kéo đi bởi nền tảng, thuật toán, xu hướng và những thay đổi mà họ không kiểm soát được. Họ phản ứng rất nhanh, nhưng không có quyền chủ động. Họ làm rất nhiều, nhưng không xây được thứ gì thực sự thuộc về mình.

Đọc tiếp “Lê Bá Tùng và tầng trên của cuộc chơi online: làm chủ hệ thống, không làm thuê cho thuật toán”

Lê Bá Tùng và mô hình “làm marketing trong sương mù” của người kinh doanh online

Lê Bá Tùng
Lê Bá Tùng

Khi vấn đề không nằm ở việc bạn chưa đủ giỏi, mà ở chỗ bạn đang đi sai cách

Sau khi đọc Bài 1, rất nhiều người sẽ nhận ra mình trong câu chuyện của Lê Bá Tùng: làm online nghiêm túc, bỏ thời gian, bỏ tiền, học không ít, nhưng càng đi càng rối. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng ở đó, người ta rất dễ kết luận sai rằng: “Chắc mình chưa đủ giỏi”, hoặc “Chắc mình cần học thêm nữa”.

Thực tế, phần lớn những người làm marketing online thất bại không phải vì thiếu nỗ lực hay thiếu thông minh. Họ thất bại vì đang vận hành trong một mô hình sai, một mô hình khiến con người luôn ở trạng thái phản ứng thay vì làm chủ. Đọc tiếp “Lê Bá Tùng và mô hình “làm marketing trong sương mù” của người kinh doanh online”

Lê Bá Tùng – Khi người làm online nhận ra mình không thiếu cố gắng, chỉ thiếu bản đồ

Lê Bá Tùng
Lê Bá Tùng

Giai đoạn rất nhiều người đang ở, nhưng ít ai dám gọi tên

Có một trạng thái mà rất nhiều người làm kinh doanh online đang sống trong đó, nhưng hiếm khi nói ra thành lời. Không phải thất bại. Cũng chưa thể gọi là thành công. Làm thì vẫn làm mỗi ngày. Học thì học liên tục. Quảng cáo thì vẫn chạy. Nội dung thì vẫn đăng. Nhưng sâu bên trong là một cảm giác rất rõ: mình đang làm rất nhiều, nhưng không thực sự làm chủ được điều gì.

Lê Bá Tùng từng gặp hàng nghìn người trong trạng thái đó. Nhưng trước khi trở thành người được tìm đến, anh cũng từng ở chính vị trí ấy. Đọc tiếp “Lê Bá Tùng – Khi người làm online nhận ra mình không thiếu cố gắng, chỉ thiếu bản đồ”

Phan Duy Thiệp và bước ngoặt từ “tự lực sinh tồn” sang tư duy thiết kế cuộc đời

Phan Duy Thiệp
Phan Duy Thiệp

Khi câu hỏi không còn là “mình còn chịu được bao lâu nữa”

Nếu chỉ dừng lại ở hai bài trước, hành trình của Phan Duy Thiệp có thể được đọc như một câu chuyện rất quen: một người đi lên từ con số 0, lì đòn, tự lập, không dựa dẫm, dám làm lại nhiều lần. Nhưng đến tầng này, câu chuyện không còn xoay quanh việc anh mạnh đến đâu, chịu được nhiều thế nào.

Câu hỏi đã đổi.

Không còn là “mình còn cố thêm được bao lâu”, mà là: tại sao mình phải cố mãi như vậy để giữ một cuộc sống vốn dĩ phải nâng đỡ mình? Đọc tiếp “Phan Duy Thiệp và bước ngoặt từ “tự lực sinh tồn” sang tư duy thiết kế cuộc đời”

Phan Duy Thiệp và mô hình “tự lực đơn độc” của những người đi lên từ con số 0

Phan Duy Thiệp
Phan Duy Thiệp

Khi vấn đề không nằm ở việc thiếu tiền, mà nằm ở việc thiếu cấu trúc để đi đường dài

Nếu chỉ đọc Bài 1, nhiều người sẽ thấy câu chuyện của Phan Duy Thiệp giống như rất nhiều câu chuyện khởi nghiệp quen thuộc: xuất phát điểm thấp, không nền tảng, tự bươn chải, tự học, tự làm. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, hành trình này không chỉ là câu chuyện cá nhân. Nó là một mô hình lặp lại ở rất nhiều người trẻ đi lên từ con số 0.

Một mô hình mà ở đó, con người sống bằng nỗ lực cá nhân kéo dài, chứ chưa thực sự sống trong một hệ thống đủ vững để nâng đỡ mình. Đọc tiếp “Phan Duy Thiệp và mô hình “tự lực đơn độc” của những người đi lên từ con số 0”

Phan Duy Thiệp – Khi không còn điểm tựa nào khác ngoài chính mình

Phan Duy Thiệp
Phan Duy Thiệp

Khoảnh khắc người trẻ nhận ra: nếu không tự đứng lên, sẽ không có ai làm thay

Có một giai đoạn trong đời mà con người không hẳn là thất bại, nhưng cũng không thể gọi là đang sống đúng nghĩa. Mọi thứ đều ở mức “tạm được”. Có công việc. Có thu nhập. Có nhịp sống quen thuộc. Nhưng bên trong là một cảm giác rất rõ: nếu cứ tiếp tục như thế này, mình sẽ không bao giờ trở thành con người mà mình tôn trọng.

Phan Duy Thiệp từng đứng đúng ở điểm đó.

Đọc tiếp “Phan Duy Thiệp – Khi không còn điểm tựa nào khác ngoài chính mình”