
Có một giai đoạn rất đặc trưng trong đời sống người trưởng thành. Khi đó, vấn đề không còn nằm ở việc làm chưa đủ nhiều. Ngược lại, họ đã làm quá nhiều. Làm việc không ngơi nghỉ, học thêm liên tục, cố gắng duy trì kỷ luật, cố gắng trở nên tốt hơn mỗi ngày. Nhưng càng cố, họ càng mệt. Càng tiến, họ càng rối. Và sâu bên trong, một câu hỏi bắt đầu xuất hiện ngày một rõ hơn: mình đang đi đâu, và mình đang xây điều gì cho cuộc đời này?
Hành trình của Thắm Đặng không phải là một ngoại lệ. Nó là một lát cắt rất điển hình của những người bận rộn, có năng lực, có trách nhiệm, nhưng đã chạm tới giới hạn của cách sống cũ. Thể thao, trong câu chuyện này, không phải là đích đến. Nó chỉ là điểm khởi đầu cho một nhận thức lớn hơn: nếu tiếp tục sống như cũ, dù có cố gắng đến đâu, con người cũng khó đi đường dài mà không kiệt sức.
Đọc tiếp “Khi người bận rộn cần định hướng sống, chứ không phải cố gắng thêm”

