
Có những hành trình không đi lên theo đường thẳng. Có những con người phải chạm rất sâu, rất tối, mới nhìn rõ mình là ai và mình đang lãng phí cuộc đời vào điều gì. Hành trình của Lê Đức Anh là một câu chuyện như vậy. Không phải để kể về thành công. Mà để nói về cái giá của việc đi lạc – và sức mạnh của việc dám quay đầu.
Tôi biết Lê Đức Anh ở giai đoạn anh không còn hào hứng nói về tiền, cũng không còn thích kể về những năm tháng “đỉnh cao” của mình. Thứ tôi thấy rõ nhất ở anh là một sự tỉnh táo muộn màng, nhưng rất thật. Một người từng đi rất nhanh, rất xa, rồi dừng lại để tự hỏi: nếu tiếp tục sống như vậy, mười năm nữa mình sẽ trở thành ai?
Lê Đức Anh là ai khi gỡ bỏ mọi danh xưng
Lê Đức Anh sinh năm 1991, lớn lên tại Hà Nội, trong một thế hệ lập trình viên sớm tiếp xúc với công nghệ và Internet. Ba năm trước, anh rời Hà Nội, rời những mối quan hệ cũ, rời cả một phiên bản “thành công nhưng trống rỗng” của chính mình để vào TP.HCM. Không phải để tìm cơ hội mới, mà để cắt đứt một vòng lặp sống đã kéo anh đi quá xa khỏi giá trị thật.
Ở thời điểm hiện tại, Lê Đức Anh là CEO & Founder của OceanLabs, một công ty công nghệ AI được thành lập vào tháng 7/2025. Sản phẩm đầu tiên của OceanLabs là QVID – nền tảng tạo video bằng AI, với tham vọng lọt Top 5 Video AI toàn cầu trong vòng 5 năm.
Nhưng nếu hỏi Lê Đức Anh là ai, anh sẽ không bắt đầu bằng chức danh. Anh nói rất giản dị: mình là người thích giải quyết vấn đề của người khác bằng công nghệ. Câu trả lời ấy không hoa mỹ, nhưng phản ánh rất đúng con người anh ở hiện tại.
Những ngày làm việc chỉ xoay quanh một câu hỏi
Cuộc sống hiện tại của Lê Đức Anh gần như chỉ xoay quanh ba việc: viết code, làm việc với đội ngũ và phân tích dữ liệu marketing. OceanLabs hiện có khoảng mười người. QVID vừa ra mắt, mọi thứ còn thô, còn dang dở, còn đầy lỗi cần sửa. Anh gần như dành trọn ngày cho công việc, ngoài ăn và ngủ.
Điều khác biệt là anh không than mệt. Bởi sau tất cả những năm sống lệch hướng, lần đầu tiên anh cảm thấy mình đang ở đúng chỗ. Với anh, được ngồi giải một bài toán khó, được thấy một sản phẩm dần thành hình, được biết rằng mình đang xây thứ người khác thật sự cần – đó là cảm giác rất khác so với những cuộc vui trước đây.
QVID không sinh ra từ xu hướng, mà từ bế tắc
Ý tưởng QVID không đến từ việc chạy theo AI hay video. Nó đến từ một nỗi đau rất cụ thể. Chính đội marketing của anh từng rơi vào trạng thái hỗn loạn vì công cụ. Quá nhiều nền tảng AI khác nhau, mỗi cái làm một phần việc. Kling, Veo3, Hailuo… chuyển đổi liên tục, tốn thời gian, rối rắm và không hiệu quả.
Lê Đức Anh nhận ra một vấn đề lớn: AI đang quá phức tạp đối với người làm nội dung. QVID được xây dựng để giải quyết đúng điểm nghẽn đó. Một nền tảng duy nhất, giảm mạnh thời gian sản xuất video, giúp người dùng tạo và đăng nội dung đều đặn hơn mỗi ngày. Với anh, AI không nên làm con người choáng ngợp. AI phải làm con người rảnh hơn, nhẹ hơn và tập trung được vào giá trị cốt lõi.
Những cột mốc không hề bằng phẳng
Hành trình của Lê Đức Anh không thiếu những cú ngã đau. Năm 2015, khi còn rất trẻ, anh sáng lập một studio game 3D tại Hà Nội – thời điểm gần như chưa ai làm game 3D online. Họ đi trước thị trường, nhưng đi quá sớm. Đến năm 2017, startup đó phá sản sau khi dồn toàn bộ nguồn lực vào một sản phẩm mà thị trường không cần.
Bài học ấy anh nhớ suốt đời: đừng xây thứ mình yêu, hãy xây thứ thị trường cần. Sau đó, anh và cộng sự rẽ sang blockchain gaming và trúng lớn trong thời kỳ NFT bùng nổ. Điều anh tự hào nhất không phải là số tiền kiếm được, mà là toàn bộ đội ngũ đều trở thành triệu phú.
Nhưng chính thành công đó lại mở ra giai đoạn đen tối nhất.
Cú thức tỉnh trong quán bar Hà Nội
Tiền đến sớm, thành công đến sớm, và họ nghĩ mình có thể nghỉ hưu sớm. Những đêm tiệc nối tiếp nhau, rượu bia trở thành thói quen, quán bar này sang club khác. Một vòng lặp vô nghĩa, nhưng rất dễ nghiện.
Một đêm, ngồi trong quán bar quen thuộc, Lê Đức Anh nhìn năm người bạn thân nhất và tự hỏi: mình có muốn sống cuộc đời như họ không. Câu trả lời đến rất nhanh và rất rõ: không. Khoảnh khắc đó, anh nhận ra một nghịch lý cay đắng: giàu có nhưng trống rỗng, thành công nhưng buồn bã, giúp cả đội lên đỉnh cao nhưng lại dẫn tất cả đi lạc.
Anh chọn cách biến mất. Đi thật xa. Bắt đầu lại từ đầu.
Lạc lõng giữa Sài Gòn và câu hỏi về bản thân
Ba mươi mốt tuổi, Lê Đức Anh vào Sài Gòn. Anh từng làm việc tại Grab, nhưng không tìm thấy ý nghĩa. Rồi anh nghỉ việc. Không phải vì thiếu tiền, mà vì khủng hoảng tinh thần sâu sắc. Một mình giữa thành phố đông đúc, lang thang ngoài đường và tự hỏi mình đang đi đâu, đang sống vì điều gì.
Bước ngoặt đến khi anh tham gia khóa Lập trình vận mệnh của Phạm Thành Long. Những câu hỏi trong chương trình buộc anh phải đối diện với chính mình, với những lựa chọn sai và những lần trốn tránh trách nhiệm. Và lần đầu tiên sau nhiều năm, anh hiểu rõ mình muốn trở thành ai và muốn tạo ra giá trị gì. OceanLabs ra đời từ đó, không phải như một dự án kiếm tiền, mà như một cách sửa sai.
Bài học từ đáy vực
Sau tất cả thăng trầm, Lê Đức Anh rút ra một điều rất rõ: tiệc tùng không mang lại hạnh phúc, tiền không mang lại hạnh phúc, tự do vô định cũng không mang lại hạnh phúc. Hạnh phúc đến từ việc tạo ra giá trị thật cho người khác. Khi sản phẩm của bạn giúp ai đó tiết kiệm thời gian, kiếm tiền tốt hơn, sống nhẹ hơn – lúc đó bạn mới thấy mình có ý nghĩa.
https://kevinle.work/about
Giá trị sống và con đường phía trước
Lê Đức Anh chưa lập gia đình, chưa có con. Anh vẫn gặp bạn bè, vẫn uống bia, nhưng không còn trốn mình trong những cuộc vui vô thức. Ba giá trị dẫn dắt cuộc sống hiện tại của anh là tự do có trách nhiệm, phát triển liên tục và tạo giá trị thật.
Mục tiêu năm năm tới rất rõ ràng: QVID trở thành Top 5 nền tảng Video AI toàn cầu. Xa hơn, anh muốn góp phần xây dựng ngành AI & Robotics Việt Nam, tin rằng Việt Nam hoàn toàn có thể tạo ra những công ty công nghệ đẳng cấp thế giới. OceanLabs chỉ là bước khởi đầu.
Góc nhìn của người dẫn đường
Điều đáng quý ở Lê Đức Anh không phải là tham vọng toàn cầu, mà là việc anh đã dám từ bỏ một cuộc sống “được xem là thành công” để chọn sống có ý nghĩa hơn. Không phải ai cũng quay đầu kịp. Và không phải ai quay đầu cũng đi tiếp được.
Lời kết
Hành trình của Lê Đức Anh không phải để chứng minh rằng ai cũng nên làm AI, startup hay công nghệ. Nó chỉ nói một điều rất giản dị: không bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Và hạnh phúc thật sự không nằm ở bạn có bao nhiêu, mà ở giá trị bạn tạo ra cho người khác.
Nếu bạn đang ở đỉnh cao nhưng thấy trống rỗng, hoặc đang lạc lối mà không dám thừa nhận, câu chuyện này có thể là một điểm dừng cần thiết. Đôi khi, để đi đúng, ta phải chấp nhận rằng mình đã đi sai rất lâu.
Và với Lê Đức Anh, hành trình ấy – sau tất cả những khúc quanh – mới chỉ thực sự bắt đầu.

