
Bài viết này không bắt đầu từ Phạm Đức Thiện.
Nó bắt đầu từ một câu hỏi lớn hơn, rộng hơn, và cũng đau hơn: vì sao rất nhiều người làm nông ngày càng làm nhiều hơn, đầu tư nhiều hơn, nhưng cảm giác bất lực lại tăng lên?
Đây là Bài 2 – tầng giữa trong hành trình ba tầng. Không còn là câu chuyện cá nhân thuần túy, mà là bức tranh rộng hơn về một mô hình tư duy đang chi phối nông nghiệp Việt Nam suốt nhiều năm qua. Phạm Đức Thiện xuất hiện trong bài này không phải như nhân vật trung tâm, mà như một điểm quan sát rất rõ để soi chiếu vào một hệ thống đang vận hành sai lệch. Đọc tiếp “Khi nông nghiệp bị dẫn dắt bởi thói quen: vì sao người làm nông mệt mỏi mà vẫn không thoát vòng lặp?”









